Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

Văng hóa mời đám cưới!

Hôn nhân là một sự kiện quan trọng và hạnh phúc của một đời người, điều đó là chắc chắn là đúng rồi (với độ chính xác 95% theo thống kê sinh học). Tuy nhiên, có những kiểu mời đám cưới và cách chọn những nhà hàng mà họ tổ chức tiệc cưới mà những nhân viên (nghèo) như tôi cảm thấy băn khoăn (thật ra là những nỗi ám ảnh thì đúng hơn) mà tôi cảm thấy cần phải viết vài dòng cho đỡ bức xúc. Số là một ông xếp lớn của tôi (lớn lắm) vì từ cấp chuyên viên của tôi đến vị trí ông ấy phải bắc mấy lần thang mới tới lận, thế nhưng trong dịp đám cưới của con ông thì tất cả nhân viên từ anh lái xe đến chị lao công trở lên đều có (bị) thiệp mời. Thế là người ta sẽ tự hỏi làm thế nào mà sếp lại có thể nhớ đến tên của từng nhân viên của mình như thế. Nếu thật như vậy thì hẳn sếp phải là một ...thiên tài. Sau khi tìm hiểu kĩ hóa ra không phải thế. Khi mời đám cưới, sếp chỉ cần mang một xấp thiệp cưới đến và bảo cô nhân viên mang bảng lương ra cứ thế điền tên vào, thế là xong tất tần tật, từ chị lao công đến anh bảo vệ đều được "ưu ái" trở thành khách mời của sếp nhé, đố "thằng nào" dám không đi hoặc không gửi tiền.
Điều thứ 2 tôi muốn nói là nơi người ta tổ chức tiệc cưới. Vẫn biết là đời sống dân ta ( tính trên bình quân) thì hằng năm đều tăng, hay ít ra là vẫn hơn thời kì toàn dân phải ăn bo bo, sắn luộc nhưng mức thu nhập của những phó thường dân như tôi (dù đã được ưu ái lãnh 2 lần lương ThS) thì vẫn chưa đủ sống. Thế nhưng có lẽ các sếp thường thích bài ca "ai cũng hiểu chỉ một mình không hiểu" nên luôn tổ chức đám cưới cho con cháu ở những nhà hàng sang trọng, thậm chí là sang quá mức cần thiết đến nỗi những thằng nhân viên như chúng tôi, dù đã hết sức cắn răng buộc bụng mà khi bỏ vào phong bao chúc mừng đến 5 xị mà vẫn còn cảm thấy ái náy! Ôi cái kiểu tổ cưới tiệc mừng (hay buồn) kiểu này thì đúng là phô trương quá, lãng phí quá và ...vô cảm quá nhưng người ta vẫn cứ tiến hành và chúng tôi vẫn cứ (mím môi) đi. Đúng là một tấn trò đời!

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2009

Vài suy nghĩ về bà Trần Ngọc Sương và nông trường sông Hậu!

Năm 2001 khi còn là một sinh viên năm thứ 4 ngành Nông học tại ĐH Nông Lâm, tp. HCM tôi có chuyến đi thực tập tham quan Viện Lúa ĐBSCL và Nông trường Sông Hậu. Khi đó, nông trường còn "nổi tiếng" lắm, qua lời giới thiệu tôi mới biết cả hai cha con của bà Trần Ngọc Sương đều được phong Anh hùng lao động (đó là một vinh dự lớn mà không phải gia đình nào cũng có được), rằng nông trường ngày xưa nghèo lắm khi ông Năm Hoàng tiếp nhận nó, trải qua nhiều phấn đấu nỗ lực cuối cùng ông Năm và bà Sương đã lèo lái con thuyền Sông Hậu vượt qua rất nhiều khó khăn "do lịch sử để lại" và cả những "cơ chế" rất Việt Nam để biến nông trường trở thành nơi an cư lạc nghiệp cho rất nhiều gia đình nông dân sống trong nông trường. Tôi được biết nông trường là đơn vị được phép xuất khẩu gạo trực tiếp và có lẽ nhờ cơ chế "ưu ái" đó nên phúc lợi của người nông dân và con em của họ cũng được khá hơn, ít ra là hơn so với mặt bằng chung quanh. Con em nông dân khi đi học đều được sự hỗ trợ về tài chính của nông trường qua hình thức học bổng. Trải qua mấy năm thì nghe tin bà Sương bị truy tố về tội lập quỹ riêng và nay bà và một số đồng nghiệp đều bị kết án tù, riêng bà thì bị kết án đến 8 năm tù. Đây là một mức án, theo tôi là rất nặng, nếu chưa nói là án oan cho một nữ anh hùng lao động. Tôi không biết khi tuyên án, tòa có xét đến "nhân thân tốt" cho bà hay không?! chỉ biết rằng đó là một mức án quá bất công so với Huỳnh Ngọc Sĩ, khi quy mô và tầm ảnh hưởng của hai vụ án lớn nhỏ như thế nào thì chắc ai cũng rõ. Tôi không biết những "thành tích" của ông Sĩ lớn như thế nào, có bằng một phần mấy của bà Sương hay không mà mức án của ông lại được ưu ái như vậy. Sáng nay đọc báo, thấy có bài hơn 100 chữ ký xin ở tù thay cho bà Sương của nông dân nông trường tôi thấy thật cảm động và ấm lòng. Biết rằng đề nghị đó sẽ không bao giờ được chấp nhận nhưng nó cũng đã thể hiện một điều rằng người nông dân của nông trường luôn biết ơn bà Sương và của ông Năm Hoàng về tất cả những gì họ đã làm cho tập thể nông trường. Những ai được lòng dân sẽ có tất cả dù ngày nay họ đang bị oan khuất, bị trù dập. Tôi mong cho bà luôn vững tinh thần để đón nhận những tai họa này với một thái độ kiên cường, lịch sử rồi đây sẽ phán xét công tội của mỗi người. Mong bà vượt qua nghịch cảnh!

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Vài hình ảnh buổi báo cáo!



Định post nữa nhưng mạng chậm quá, thôi thì giới thiệu 2 tấm đại diện vậy!

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

Tư duy thời hội nhập!

Các vị lãnh đạo Nước Việt ngày nay luôn hô hào hội nhập toàn diện với thế giới với phương châm "Việt Nam mong muốn là bạn với tất cả các nước". Đó là chuyện xã giao bên ngoài, nói làm sao cho đẹp lòng nhau là được. Nhưng còn thực tế bên trong, hãy xem các vị trong Ban tuyên giáo của chúng ta, những người có vai trò định hướng tư tưởng đối nội và đối ngoại của đất nước nhận định thế nào về một nước đang là đối tác quan trọng của chúng ta về nhiều mặt, ở đây là Hoa Kỳ. Hãy xem ước muốn khép lại quá khứ, hướng tới tương lai của chúng ta mạnh mẽ đến đâu, hay cuối cùng vẫn chỉ là khẩu hiệu...rởm! HTMD

Mấy hôm nay thấy báo QĐND đăng những bài nói về chống “Diễn biến hòa bình” tôi chẳng hiểu họ nói gì và nhắm vào ai. Cũng có vài bài nói về những người đang bị giam cầm vì tội tuyên truyền chống phá Nhà nước, nhưng cũng chẳng rõ ràng gì cả. Nhưng trên trang nhà của Quảng Ninh có đăng “Chỉ thị số 34-CT/TW của Ban Bí thư về Tăng cường cuộc đấu tranh chống âm mưu, hoạt động ‘Diễn biến hoà bình’ trên lĩnh vực tư tưởng, văn hoá” thì sẽ hiểu báo QĐND đang nói cái gì.

http://www.quangninh.gov.vn/So-GDDT/apm_sgd/0020d0.aspx

Trong đề cương này, có nhiều chỗ người soạn thảo dùng chữ “chúng”, chẳng biết chỉ ai. Có lẽ để chỉ những người không cùng quan điểm với Đảng chăng? Nhưng nhận định sau đây thì có lẽ “chúng” ở đây là Mĩ: “Chúng tập trung vào “chiến lược con người” để đào tạo một lớp người thân Mỹ và phương Tây. Mỹ đã bộc lộ rõ ý đồ lợi dụng hợp tác giáo dục, đào tạo để chuyển hoá Việt Nam. Đến nay chỉ riêng Mỹ đã có 15 chương trình, dự án lớn có liên quan đến lĩnh vực giáo dục - đào tạo đang triển khai ở Việt Nam. Ngân sách của chính phủ Mỹ dành cho các chương trình Fulbringt Việt Nam tăng lên 4 triệu USD/ năm, còn “Quỹ giáo dục Việt Nam” mỗi năm dành 5 triệu USD cấp cho 100 sinh viên Việt Nam học tại Mỹ, Đại sứ quán Mỹ ráo riết triển khai dự án “Góc Hoa Kỳ” nhằm quảng bá với lớp trẻ hình ảnh nước Mỹ, lối sống Mỹ. Các cơ quan hoạch định chiến lược của Mỹ đưa ra bản “lộ trình 4 bước”, trong đó bước 4 có nội dung các trường đại học Mỹ được khuyến khích mở các cơ sở tại Việt Nam.”

Và báo chí và phản biện: “[…] Thời gian qua, có một số lãnh đạo và báo chí, phóng viên đã bộc lộ tư tưởng báo chí đối lập với Đảng, quá nhấn mạnh vai trò “phản biện” và lạm dụng “quyền lực xã hội” để đưa các bài viết công kích sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước.”

Chẳng thấy nói gì đến việc phim ảnh Hàn Quốc tràn lan hiện nay ở Việt Nam. Cũng chẳng thấy nói gì đến phim ảnh nhảm nhí của Trung Quốc phủ đầy làn sóng tivi Việt Nam. Những phim ảnh đó, sản phẩm văn hóa đó cũng theo phong cách phương Tây đó chứ! Vậy thì tại sao lại lo ngại chuyện Mĩ giúp về giáo dục và đào tạo, mà tôi nghĩ là họ có ý tốt chứ chắc chẳng có "diễn biến hòa bình" gì cả. Vấn đề là bản lĩnh văn hóa của mình. Văn hóa mình yếu thì mình cảm thấy bị đe dọa, nhưng nếu văn hóa mình mạnh thì chẳng phải lo lắng xâm lăng văn hóa từ đâu cả.

Hình như Ban tuyên giáo giả định rằng ai theo học ở Mĩ cũng đều bị "nhiễm" văn hóa Mĩ và lối sống phương Tây, nhưng tôi ngờ rằng giả định này không hẳn đúng. Tôi sống và làm việc ở ngoài này cả gần 30 năm mà tôi vẫn là người Việt Nam, tôi vẫn nói tiếng Việt, vẫn ăn thức ăn Việt, vẫn mang trong người tình cảm Việt, tôi không sống theo phương Tây. Dù rằng trong thực tế cũng có vài người chạy theo và bị phương Tây "cảm hóa", nhưng số này không nhiều và phần đông là trẻ tuổi, nhưng một thời gian sau thì họ lại quay về với nguồn cội.

Mà, nếu có cách suy nghĩ theo phương Tây hay làm việc theo phong cách phương Tây thì có gì là sai hay xấu xa đến nỗi phải lên án chứ? Phương Tây cũng có nhiều (rất nhiều) điều để chúng ta học hỏi từ họ. Trong quá trình hội nhập, tôi lại nghĩ Việt Nam cần nhiều người có kinh nghiệm cọ xát với văn hóa phương Tây. Cứ nhìn sang Hàn Quốc, Nhật, hay Đài Loan thì thấy: những người du học ở phương Tây và Mĩ là động lực quan trọng để phát triển kinh tế và khoa học.

Có khi, chính sự bảo thủ của ta làm cho ta tụt hậu và khó hội nhập thế giới. Cứ nhìn qua những quan chức Việt Nam đi công tác nước ngoài thì thấy là chúng ta "lép vế" như thế nào. Khả năng Tiếng Anh còn quá kém, làm chọ họ thụ động, không phát biểu được điều gì hay ho. Còn phong cách hành xử theo kiểu truyền thống Á châu thì không hợp với cộng đồng quốc tế. Chẳng nói gì xa xôi, ngay cả cách ăn mặc của một số lãnh tụ chính trị Việt Nam khi phó hội quốc tế cũng thấy rằng họ có quá nhiều sơ hở, có khi làm người ta cười cho.

Khổ thiệt! Chiến tranh lạnh đã qua lâu rồi, mà hình như ở VN vẫn còn những người suy nghĩ rất nóng. :-) Với cái nhìn này thì những bàn thảo về đại học đẳng cấp quốc tế, cải cách giáo dục, hội nhập khoa học, này nọ … sẽ rất khó dẫn đến hiệu quả nào.

Điều đáng buồn là thời đại này mà Ban tuyên giáo vẫn còn nói theo kiểu "chúng" và "ta", chẳng khác gì giữa kẻ thù và ta. Ngày nay, người ta không quan tâm đến chuyện anh theo chủ thuyết gì mà là anh là ai. Khi tôi đi dự hội nghị ở nước ngoài (như tôi thuật lại), ít ai hỏi tôi VN bây giờ là XHCN hay gì gì, mà là "anh là người Việt Nam hả"? Tôi nghĩ đó là một sự chuyển biến từ ý thức hệ sang căn cước tính. Mà, đặc tính để xác định căn cước chính là dân tộc và tôn giáo, hay nói chung là "văn hóa". Thành ra, cái mà chúng ta cần là trang bị cho mình một bản lĩnh văn hóa, chứ không phải những giáo điều chính trị.

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009

Tự hào!



Đọc blog nghe GS. Tuấn kể chuyện đi dự hội nghị mà cảm thấy tự hào quá xá cỡ. Ước gì Việt Nam mình có được nhiều nhà khoa học tầm cỡ như vậy, mà lại hoàn toàn xuất thân từ môi trường làm việc của Việt Nam. Hehe đúng là mình mơ mộng quá rồi, điều này thì chắc phải chờ đến tết...Công Gô quá. Thôi thì vui vẻ với thành tựu của "sư phụ" tí xíu để ăn theo niềm vui, vậy đủ rồi, lẩn thẩn chi cho ...mệt!

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

Xem "thành tích" của ĐH Công nghệ!

Từ khi thành lập cho đến nay, ĐH Công nghệ luôn được coi là "điểm sáng" trong lĩnh vực hợp tác và liên kết đào tạo.

Hơn 60% số cán bộ khoa học của trường có học vị tiến sỹ. Trong 5 năm qua, ĐH Công nghệ đã công bố quốc tế gần 150 công trình khoa học (trong đó, 35 công trình đăng trên các tạp chí, hơn 110 công trình đăng trên kỉ yếu của các hội nghị khoa học).


Mục tiêu của ĐH Công nghệ là trở thành một trường ĐH đẳng cấp quốc tế.

Như nhiều bài viết của GS Nguyễn Văn Tuấn, trong khoa học những cái gọi là "đăng trên kỉ yếu của các hội nghị khoa học" chỉ có một giá trị khoa học rất thấp vì thực chất những bài viết đó chưa được thông qua quá trình kiểm duyệt nghiêm túc. Đó là chưa kể chất lượng của các hội nghị khoa học là rất không giống nhau, "thượng vàng hạ cám" đủ cả, nên việc đăng trong kỉ yếu không nên được tính đến như là một "thành tựu" nghiên cứu khoa học. Như vậy, nếu tính 35 công trình đăng trên các tạp chí quốc tế (không biết uy tín của những tạp chí này như thế nào) trong 5 năm thì trung bình mỗi năm trường chỉ công bố được trung bình 7 bài, trong khi lực lượng tiến sĩ của trường chiếm đến 60% trong tổng số cán bộ giảng dạy. Tạm giả định tổng số cán bộ giảng dạy của trường là 100 thì hiện có 60 tiến sĩ, vậy hiệu suất công bố của mỗi vị là 0,12 bài/năm, rõ ràng đây không phải là một con số đáng tự hào.


Mục tiêu đến năm 2010: có 25% SV ngay sau khi tốt nghiệp được học tập, nghiên cứu tại các cơ sở đào tạo - nghiên cứu tiên tiến của nước ngoài, được làm việc tại các tập đoàn công nghiệp hàng đầu thế giới.

Chất lượng (nghiên cứu) của thầy còn rất khiêm tốn, nhưng mục tiêu cho năm sau (2010) thì vô cùng hoành tráng. Tôi tiếp tục giả định số sv của trường tốt nghiệp vào năm sau là 100 thì theo mục tiêu, sẽ có 25 sv được nhận các học bổng (hoặc tự túc) du học để có thể "được học tập, nghiên cứu tại các cơ sở đào tạo - nghiên cứu tiên tiến của nước ngoài". Nếu đúng như vậy thì quả là hồng phúc của Việt Nam, vì ai cũng biết để được đi du học thì ngoài kiến thức chuyên môn khá thì thí sinh phải đạt trình độ tiếng Anh tối thiểu 550 điểm Toefl. Chỉ 4 năm học ở bậc đại học mà trường có thể đào tạo được 1/4 trong tổng số sv của mình đạt trình độ đó thì phải nói là bái phục.
Ai cũng biết giữa lời nói với việc làm luôn là một khoảng cách rất lớn và với tình hình của nước ta, đặt ra mục tiêu cao như vậy liệu có khả thi không, hay là các ngài chỉ đề ra theo cảm hứng. Năm sau (2010) chúng ta sẽ có câu trả lời!

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

Trích "Âm thanh huyền diệu của chiếc hồ cầm"

Ngày xưa khi còn là một người xuất gia trẻ, trong thời gian cách mạng chống Pháp, Thầy đã từng tìm cách che chở cho những chiến sĩ cách mạng gặp bước nguy nan tìm cách tỵ nạn trong chùa. Đây là một trong những việc làm nguy hiểm nhất: lính Pháp có thể bắn chết mình vì mình đã dám che chở cho quân kháng chiến. Các thầy Trí Thuyên, Tâm Thường và bao nhiêu vị xuất gia trẻ khác trong nước đồng lứa tuổi với Thầy đã bị bắn vì làm những công việc ấy. Hàng ngàn chiến sĩ cách mạng đã từng tìm đến ẩn náu tại các ngôi chùa, và các thầy các sư cô đã luôn luôn tìm cách bảo bọc và che chở họ. Đó là vì chúng ta ai cũng có tâm yêu nước, và vì yêu nước nên mới muốn bảo hộ cho các chiến sĩ. Trong lá thư gởi cho chủ tịch nước ngày 30.09.09, Thầy đã nhắc lại chuyện này. Thầy chắc rằng chủ tịch nước hồi còn làm một chiến sĩ cách mạng, cùng với bao nhiêu chiến sĩ khác mà bây giờ đã trở thành những bậc cách mạng lão thành, đã từng trải qua những gian nan hiểm nguy như thế và không thể nào quên được tình quân dân cá nước ngày xưa. Và cũng vì vậy cho nên trong lá thư ấy Thầy cũng viết rằng những vị công an cảnh sát nào và những người nào đã ra lệnh cho họ sử dụng mọi cách để đánh bật các con ra khỏi Bát Nhã "chắc hẳn không phải là con cháu của cách mạng". Hành động ấy là một hành động vô ân, bất nghĩa, phản bội, không phải là hành động của truyền thống cách mạng. Và Thầy đã lên tiếng xin Chủ Tịch Nước ngăn chận lại hành động trái chống với đạo đức cách mạng, và với truyền thống luân thường đạo lý của đất nước ta. Tại sao những người công an này hành xử như thế, sử dụng những biện pháp bá đạo như thế? Tại sao họ không tiếp nối được truyền thống liêm khiết và chính trực của cách mạng? Tại sao họ không phải là con cháu của cách mạng? Tại sao tham nhũng và lạm dụng quyền hành lan tràn? Chỉ có một câu trả lời đích xác: tại vì ngọn lửa cách mạng đang tàn lụi, đạo đức cách mạng không còn và vì nguồn tư niệm thực là lý tưởng cách mạng không còn. Khi chúng ta không còn giữ được tâm bồ đề, thì ta không còn là "đạo hữu" của nhau, không còn là "đồng đạo" của nhau nữa, dù ta vẫn còn mang danh Phật tử. Khi chí nguyện cách mạng không còn, khi ta bị tham nhũng và lạm dụng quyền hành lũng đoạn thì ta cũng không thật sự còn là "đồng chí" của nhau, dù trên giao tiếp ta vẫn gọi người kia là đồng chí. Có lý tưởng, có tâm bồ đề và có tình huynh đệ rồi thì chúng ta đã có đủ hạnh phúc, chúng ta không cần đi tìm hạnh phúc về phía tiền bạc, danh vọng quyền hành và sắc dục nữa. Chúng ta sống với nhau một nếp sống lành mạnh và đơn giản. Thầy đã ngồi thiền với các con, ăn cơm chánh niệm với các con, thở với các con, nghe chuông với các con, đi thiền hành và chấp tác với các con, tổ chức các khóa tu với các con và tìm thấy hạnh phúc trong những giây phút sống chung ấy. Thì các chiến sĩ cách mạng cũng thế, họ sống với nhau hạnh phúc vì họ có lý tưởng, có khả năng buông bỏ những gì mang tới hệ lụy. Họ chiến đấu bên nhau, chịu đựng sương gió bên nhau, tại vì họ có tình đồng chí, tại vì họ được sưởi ấm bởi lửa thiêng cách mạng.
Thiền sư Nhất Hạnh gửi cho tăng thân Bát Nhã

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009

Màu mè!



Sao nước mình làm cái gì cũng khoái màu mè, hình thức. Nhìn ảnh mấy doanh nhân trong nước lên nhận giải thưởng cúp Thánh Gióng mà phải đeo vào người 1 dải lụa đỏ lòm, rồi cả một vòng hoa to tướng trên cổ sao thấy phản cảm quá, đến các nhân vật khi nhận giải Nobel người ta cũng không làm như vậy. Nạn hình thức ngày càng nặng nề, trong khi thực chất thì không thấy đâu cả, hoàn toàn trái với câu tục ngữ của ông bà mình căn dặn ngày xưa "tốt gỗ hơn tốt nước sơn". HTMD

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009

Nhục!

Đọc bài này của nhà văn Phạm Viết Đào viết về buổi phỏng vấn của ông đại sứ Việt Nam Nguyễn Văn Thơ dành cho phóng viên đài phát thanh Trung Quốc mà cảm thấy nhục quá, trong khi họ đối xử tàn tệ với ngư dân mình như vậy thì không dám lên tiếng, còn dùng những lời lẽ tán dương sự hùng mạnh của quân đội "bạn" lên mây. Tôi không hiểu ông đại sứ có còn nhớ mình là người Việt Nam nữa hay không, hay ông sống lâu quá ở trên đất bác Hồ...Cẩm Đào nên biết thành Lọa mất rồi?! HTMD

Thưa các bạn

Ngày 30/9, trong khi lực lượng hải quân Trung Quốc đã hành xử với bà con ngư dân Quảng Ngãi như những tên hải tặc thứ thiệt, không chỉ sử dụng súng ngăn không cho họ vào trú tránh cơn bão số 9 tại đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc đang chiếm giữ; Thậm tệ hơn, hải quân Trung Quốc còn xông lên tàu của bà con ngư dân ta, giở những hành vi ác độc như: trấn cướp tài sản, những trang thiết bị đi biển như điện thoại, máy định vị như báo Sài Gòn Tiếp thị vừa đưa tin.

Thế nhưng sau đó 1 ngày, ngày 1/10/2009, Ngài Đại sứ Nguyễn Văn Thơ kính mến của chúng ta tại Bắc Kinh đã giành cho phóng viên Đài Phát thanh quốc tế Trung Quốc một buổi phỏng vấn, Ngài đã dùng những lời lẽ hoa mỹ trên cả tuyệt vời để ca ngợi sự lớn mạnh của quân đội Trung Quốc, ca ngợi tình hữu nghị Việt-Trung?

Trước sự hoành tráng của buổi lễ diễu binh, ông Nguyễn Ngọc Thơ tỏ ra cảm kích: "đây là niềm tự hào của nhân dân Trung Hoa, cũng là niềm tự hào của các nước châu Á trong đó có Việt Nam";( Xin Ngài Đại sứ Nguyễn Văn Thơ chớ có loạn ngôn, cái gọi là niềm tự hào mà ngài nống lên ấy chỉ có thể có đối với nhà đương cục Bắc Kinh và của Ngài thôi, chứ chưa chắc của số đông người dân Trung Hoa; Xin Ngài đừng có nhân danh nhân dân châu Á, nhân dân Việt Nam và ngư dân Quảng Ngãi cất lên niềm tự hào này mà tội cho họ...)

Ngài Đại sứ Nguyễn Văn Thơ không chỉ cảm kích mà ông tỏ ra khá thuộc bài vở, những luận thuyết dối trá mà ông Hồ Cẩm Đào nêu ra: xây dựng một xã hội hài hòa, các mối quan hệ quốc tế hài hòa...

Để hài hòa Trung Quốc cho phát triển và phô trương lực lượng quân sự hùng hậu chưa từng thấy khiến cho nhiều quốc gia phải dè chừng, riêng ông Đại sứ Việt Nam lại không dấu nổi sự tự hào về sự lớn mạnh của các lực lượng quân sự Trung Quốc? Cùng với sự phô diễn này là những tuyên bố ngang ngược về chủ quyền lãnh thổ, những sự gây hấn trên biển, trên bộ không chỉ với Việt Nam thế nhưng ông Đại sứ Việt Nam lại coi đó là cử chỉ yêu hòa bình của Trung Quốc thế mới chết con người ta ?

Ngài còn cảm kích "Chúc đài ( Đài phát thanh quốc tế Trung Quốc) thành công trong sự nghiệp của mình, mong rằng đài đưa tin nhiều hơn, tích cực hơn, làm sao góp phần thúc đẩy quan hệ hữu nghị và hợp tác toàn diện Việt Trung"; quan nghệ "hữu nghị" mà Ngài Đại sứ muốn chúc đây chắc là kiểu, cách hành xử của hải quân Trung Quốc: Dùng súng xua đuổi và xông lên tàu cướp bóc tài sản của những ngư dân vô tội của Việt Nam ngày càng quy mô, hoành tráng hơn...

Chúng tôi đã từng có bài "ca ngợi" thành tích của Đại sứ quán Việt Nam tại Bắc Kinh trong bài: Đại sứ quán Việt Nam tại Bắc Kinh, "ăn cơm nhà vác tù và Trung Quốc ???"

(*http://vn.myblog.yahoo.com/phamvietdaonv/article?mid=1303;

http://vn.myblog.yahoo.com/phamvietdaonv/article?mid=1390 )

Qua bài phỏng vấn sau đây, bạn đọc sẽ được thưởng thức "tiếng tù và Trung Quốc" do đích thân Ngài Đại sứ Nguyễn Văn Thơ " độc tấu" vào ngày 1/10/2009 tại Bắc Kinh nó diệu vợi, thơm tho như thế nào ???

Trong khi đó bà con ngư dân Quảng Ngãi đang loay hoay cho tàu chạy về quê mà không có máy định vị, do hải quân Trung Quốc cướp mất, thế nhưng Ngài Đại sứ lại đang say sưa tấu khúc khải hoàn, ca ngợi những thành tựu vĩ đại, những bước tiến thần kỳ của Trung Quốc. Ngài hoàn toàn thờ ơ, vô cảm trước những tai ương của đồng bào mình đang lâm nạn do phía hải quân Trung Quốc gây ra !

Như chúng ta biết, Đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh là một trong những cơ quan được hưởng phụ cấp và lương cao nhất trong ngành ngoại giao; nhân dân nghèo khổ lên rừng, xuống biển bắt cá, mò tôm về để bán lấy tiền nộp thuế cho nhà nước, để nhà nước trả phụ cấp lương cao bằng ngoại tệ cho các vị, thế mà các vị lại nỡ thờ ơ, quay lưng lại trước hoạn nạn mà họ bị hải quân Trung Quốc gây hấn tàn độc?

Theo một ông bạn ngành ngoại giao cho biết, trước khi cử ông Nguyễn Văn Thơ sang làm Đại sứ tại Bắc Kinh, Nhà nước đã có vài phương án nhưng đã không được phía Trung Quốc chấp nhận? Phải chăng do cảm kích về thịnh tình của phía Trung Quốc, đã chấp nhận cho Ngài được làm Đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh- nơi lương cao, phụ cấp cao, do vậy nên Ngài phải ra sức tấu tù và ca ngợi tình hữu nghị Trung-Việt chăng ?


Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009

Bé hạt tiêu!

Việt Nam phải sống được như con chim thụy hồng này thì sẽ bảo vệ được chủ quyền đất nước trước bất kì bầy diều hâu nào. HTMD

Một thợ chụp ảnh nghiệp dư tên là Pat Gaines sống ở Denver, Denver (Mỹ) đã chụp được bức ảnh một con chim thụy hồng nhỏ dám tấn công con diều hâu ngay tại công viên Bonny Lake gần nhà anh.Bức ảnh chụp được khoảnh khắc một con chim thụy hồng nhỏ quyết định thời điểm tấn công chim săn mồi đang nhăm nhe gần tổ của nó.


Diều hâu đuôi đỏ la ó khi bị con thụy hồng mổ vào đầu

Trong một phút, con chim đã can đảm rượt theo con diều hâu có kích thước to lớn gấp chừng 50 lần thân hình nhỏ bé của nó. Con chim dường như rất thích cưỡi lên mình đối phương, trước khi bắt đầu một cuộc tấn công - mổ lia lịa vào đầu con diều hâu.


Diều hâu vẫy vùng khi chim thụy hồng tiếp tục tấn công

Con diều hâu to lớn có vẻ như bất lực trước chim thụy hồng nhỏ, nó lắc mạnh hòng đẩy kẻ đang đè đầu cưỡi cổ lên mình và kêu thét cho đến khi thoát khỏi địa bàn cư ngụ của con mồi.

Anh Pat, tác giả bức ảnh cho biết: “Tôi chưa bao giờ nhìn thấy con diều hâu đuôi đỏ quấy nhiễu như vậy”. Anh cũng nói rằng, những con diều hâu anh thấy thường đuổi bắt những loài chim nhỏ.

Là thành viên trong gia đình giẻ quạt, thụy hồng nổi tiếng tháo vát với việc bảo vệ tổ, nó sẵn sàng xua đuổi tất cả những kẻ dám lảng vảng quanh tổ của mình bao gồm cả diều hâu.

Chim thụy hồng có tên khoa học là Tyrannus, được quy vào nhóm có cùng kiểu hành vi như vậy.

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2009

Tổng thống Obama được giải Nobel hòa bình!


Đúng là vận của ông Obama đỏ thật, mới đắc cử tổng thống được 2 năm giờ lại thêm giải thưởng danh giá này. Tuy nhiên, nếu xét kĩ thì ông cũng xứng đáng, từ lúc nhậm chức với những nỗ lực hòa giải với Trung Đông và hiệp ước cắt giảm vũ khí hạt nhân với Nga đã làm cho tình hình thế giới "hạ nhiệt" thấy rõ, khác hẳn thời của ông Bush. Có thể nói các chính sách của ông Obama về khoa học và y tế đều hợp với lòng dân. Nếu những cải cách kinh tế của ông phát huy tác dụng trong thời gian tới nữa là hoàn hảo. Xu hướng hợp tác win-win ngày càng trở nên phổ biến và đó là một tín hiệu tốt cho thế giới. Chỉ hơi rầu cho ông "bạn vàng" hàng xóm của ta, ngày quốc khánh mà ổng biến thành hội chợ triển lãm vũ khí hạt nhân, còn hô hào oang oang là sẽ chung sống hòa bình với các nước, thiệt tởm quá!

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Ngập lớn ở Quảng Nam là do thủy điện A Vương xả đập!

Hóa ra trong vụ ngập lụt ở Quảng Nam vừa rồi, ngoài yếu tố thiên tai ra thì "nhân tai" cũng góp một phần vô cùng quan trọng khiến cho tình hình ngập trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều. Nguyên nhân là do ông thủy điện không tính toán đúng thời điểm xả đập để đến khi nước dâng lên quá xá thì ổng hoảng lên vì sợ vỡ đập, bèn quyết định xả 150 triệu mét khối nước trong lúc trời đang mưa bão. Đúng là trong pha bóng này, ông trời và ông A Vương (chắc từ nay phải gọi ổng là Diêm Vương quá) đã phối hợp với nhau hết sức đẹp mắt, chỉ có bà con mình là trắng mắt ra! HTMD

A Vương xả lũ: Bài học xương máu phải rút kinh nghiệm

VietNamnet- “Sự chọn lựa sinh tử trong giờ phút nguy hiểm ấy là bài học xương máu cần phải được nghiêm túc rút kinh nghiệm” – ông Đinh Văn Thu, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam nói về việc nhà máy thuỷ điện A Vương tiến hành xả lũ khiến đỉnh lũ vượt rất xa các đỉnh lũ lịch sử, gây thiệt hại cho người dân đợt bão số 9 vừa qua.

A Vương xả lũ chưa đúng qui trình

Trong cuộc họp với các thành viên UBND tỉnh để triển khai công tác khắc phục hậu quả bão lũ, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam Lê Minh Ánh nhấn mạnh, công tác phòng tránh đã được chủ động. Tuy nhiên, việc vận hành xả lũ tại các hồ chứa nước thuỷ điện nơi vùng thượng nguồn vẫn chưa được quan tâm đúng mức.

“Cần phải có một qui trình xả lũ và sự quản lý điều hành chặt chẽ, khoa học đối với các hồ chứa nước nhà máy thuỷ điện nơi đầu nguồn, nếu không sẽ rất nguy hiểm. Việc xả lũ vừa qua của nhà máy thuỷ điện A Vương cần phải nghiêm túc rút kinh nghiệm…” – ông Lê Minh Ánh nói.

Hồ chứa nước thuỷ điện A Vương xả lũ

Việc nhà máy thuỷ điện A Vương tiến hành xả khiến đỉnh lũ vượt rất xa các đỉnh lũ lịch sử gần 2m nước, theo ông Đinh Văn Thu, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam, người nhiều năm theo dõi mảng công nghiệp thừa nhận: “Việc xả lũ của nhà máy thuỷ điện A Vương ngay trong bão vừa qua là chưa đúng qui trình”.

Tại thời điểm bão đổ bộ, lũ thượng nguồn đổ về, những người có trách nhiệm vận hành hồ chứa nước thuỷ điện A vương đã đặt lãnh đạo tỉnh Quảng Nam vào tình thế khó xử: Không cho xả lũ thì nguy hiểm đến an toàn của hồ chứa, còn cho xả lũ thì nguy hiểm đến tính mạng của hàng trăm nghìn hộ dân vùng hạ lưu.

“Sự chọn lựa sinh tử trong giờ phút nguy hiểm ấy là bài học xương máu cần phải được nghiêm túc rút kinh nghiệm. Nếu cần thiết, phải chấp nhận sự hy sinh về kinh tế của nhà máy, chấp nhận xả nước của hồ chứa trước khi lũ về…” – ông Thu nhấn mạnh.

Không còn lựa chọn nào khác?

Trưa 29/9, khi gió bão gầm rít trên đầu, thông tin báo người chết, nhà đổ, lời cầu cứu giúp đỡ từ các địa phương tới tấp gọi về ban chỉ huy phòng chống lụt bão, thì cũng là lúc lãnh đạo UBND tỉnh Quảng Nam nhận được báo cáo xin được xả nước lòng hồ thuỷ điện A Vương.

Trong cuộc hội ý chớp nhoáng diễn ra ngay buổi trưa đó, tất cả lãnh đạo tỉnh đều thống nhất không đồng ý cho xả lũ, nhưng sau đó ít tiếng đồng hồ, thông tin từ thuỷ điện A Vương báo về, nếu không cho xả lũ thì nguy cơ vỡ hồ chứa!


Xả nước hồ chứa thuỷ điện A vương đã góp phần làm ngập nhà dân vùng hạ lưu

Không còn sự chọn lựa nào khác, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam Lê Minh Ánh và các thành viên đành phải “gật” cho xả lũ. Ông Đinh Văn Thu, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam khi đó còn bất lực thốt lên: “Kiểu ni thì chết!”.

Ngay sau khi A Vương tiến hành xả lũ, lũ bắt đầu lên vùn vụt, mỗi giờ nước lên hơn 10cm. Đỉnh lũ lúc 3 giờ sáng ngày 30/9, nghĩa là sau 11 giờ xả lũ của hồ chứa nhà máy thuỷ điện A Vương, đã vượt xa đỉnh lũ lịch sử của các năm gần 2 mét nước. Vùng hạ lưu ngập chìm trong lũ khi bão chưa tan.


Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009

Thiền viện Trúc Lâm Trí Đức


Bẵng quên thân thế chẳng hề vương
Lặng lẽ ngồi lâu lạnh thấu giường.

Năm hết trong non không sẵn lịch,
Nhìn xem cúc nở biết trùng dương.
Thiền sư Huyền Quang, Đệ Tam tổ Trúc Lâm

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009

Đi, đi ông!

Sự việc "sai sót kỹ thuật" trên báo điện tử Đảng cộng sản VN tưởng đã qua rồi, bác Quát đã nhận lỗi (và đổ lỗi) rồi và cũng đã phải nhịn ăn sáng và nhịn nhậu cả tuần để kiếm tiền nộp phạt, ngẫm ra còn đau hơn hoạn, vậy mà cái bọn dân đen chúng nó vẫn chưa để bác yên, vẫn chửi bới om xòm trên mạng và đòi hỏi công bằng này nọ, có đứa còn "hỗn" đến nỗi đòi thu hồi thẻ nhà báo của bác nữa, thiệt hết biết. Dù gì bác cũng đường đường là UV TW Đảng, là phó giáo sĩ tiên sư, ý lộn phó giáo sư tiến sĩ chứ bộ. Nay có tên Hai xe ôm còn dám viết thư nhạo bác nữa, đúng là chạy xe ôm mà không biết phận. Nay em chép lại bài thơ ấy, không phải để nhạo bác đâu, chỉ muốn lưu lại một hình ảnh "trực quan sinh động" thôi.

Rứa là hết ! Chiều ni ông đi mãi *
Còn mong chi ngày trở lại, Quát ơi!
Đau làm sao, ông nhỉ, lúc chia phôi
Bởi nghịch cảnh, khiến bao người ngọng nói...

Ông len lét, cúi đầu, khi rời ghế
Áo quần tươm, cắp chiếc mũ le te
Vẫn chưa thôi, lời day dứt nặng nề
Cùng tai tiếng lan tràn nơi miệng thế!

Biết chăng hỡi, nỗi lòng ông sau đó ?
Nó tơi bời đau đớn lắm ai ơi !
Bàn chân ông còn luyến tiếc không rời
Cái ghế Tổng ** làm ông vui, đau khổ...

Nhớ những đêm, ông duyệt bài rất kỹ
Ghế làm ông vui, bởi bổng lộc ê hề
Ôi cái ghế bấy lâu ông âu yếm
Giữ để dùng, để tác quái, tác oai !

Ông ngoái lại lưu luyến nhìn chiếc ghế
Buồn rưng rưng đôi mắt ướt ly sầu!
Biết làm sao, ông hỡi, bút lỡ sa ?
Lời mắng nhiếc cứ lan tràn, nhục nhã !

Thì ông hỡi ! Đi đi, đừng tiếc ghế !
Ngại ngùng chi? Nấn ná chỉ thêm phiền!
Đi đi ông, can đảm bước chân lên

Cố chịu đấm, xôi khó lòng nuốt nổi !
Ông nên rút, chớ ngậm ngùi, khổ tủi
Bởi chính ông người gieo rắc thị phi
Nhớ nghe ông: cho đến lớn, đến già
Sự dốt nát sớm muộn rồi cũng lộ...


Hai xe ôm

Mùa Nobel năm nay, người Mỹ sẽ lại áp đảo?!

Mở hàng cho mùa giải Nobel năm nay là 3 người Mỹ với giải Nobel Y học. Trong mấy mươi năm qua, người Mỹ luôn chiếm ưu thế áp đảo ở hầu hết các đợt trao giải ở tất cả các lĩnh vực khác nhau (trừ Văn học). Điểm mạnh nhất của người Mỹ là lĩnh vực kinh tế khi họ hầu như là chủ nhân của giải thưởng này trong suốt nhiều năm liền. Điểm đặc biệt năm nay là có đến 2 nhà khoa học nữ được trao thưởng, điều này cho thấy phụ nữ đang chứng tỏ khả năng của mình trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học đỉnh cao, một điều mà từ trước đến nay, trừ một số trường hợp ngoại lệ của gia đình Curie thì nam giới luôn tỏ ra "độc quyền". Đây cũng là một điều đáng mừng cho phái nữ nói riêng và nhân loại nói chung, vì ai cũng biết phụ nữ là một nửa đầy quyền uy của thế giới này! HTMD

3 người Mỹ đã mở màn cho mùa giả Nobel 2009 với việc chia nhau giải Nobel Y học - giải đầu tiên năm nay.

Bà Carol Greider. Ảnh AP.

Hội đồng Nobel của Thụy Điển ngày 5/10/2009 đã chính thức công bố giải Nobel y học năm 2009. Theo đó, giải được trao cho ba nhà khoa học Mỹ là bà Elizabeth Blackburn, bà Carol Greider và ông Jack Szostak.

Như vậy, cả ba người Mỹ này cùng chia sẻ giải thưởng 10 triệu crown Thụy Điển (tương đương 1,42 triệu USD).

Công trình đoạt giải là công trình nghiên cứu cách thức nhiễm sắc thể được bảo vệ bởi các đỉnh nhiễm sắc thể (telomere) và enzyme telomerase.

Theo đánh giá của cơ quan xét chọn và đề cử giải Nobel y khoa cho Hội đồng Nobel, phát hiện của ba nhà khoa học đã “giải quyết được một vấn đề lớn trong sinh học, mở ra các hiểu biết mới về tế bào, làm sáng tỏ về cơ chế của các rối loạn, và thúc đẩy sự phát triển các phương pháp điều trị mới khả quan”.

Việc nghiên cứu enzyme này của nhóm ba nhà khoa học Mỹ được xem là đóng góp lớn cho sự phát triển của y học trong việc tìm ra phương cách trị bệnh ung thư – buộc tế bào ung thư phải chết đi; qua đó gia tăng khả năng chống lão hoá cho con người.

Bà Elizabeth Blackburn. Ảnh Reuters.

Nghiên cứu này đã được nhóm này triển khai từ những năm 1970.

Bà Elizabeth Blackburn, 60 tuổi, là giáo sư Đại học California, San Francisco. Bà Carol Greider, 48 tuổi, làm việc tại Trường y khoa Johns Hopkins ở Baltimore. Ông Jack Szostak, 56 tuổi, đang làm việc tại bệnh viện đa khoa MassachusettsBoston và viện y khoa Howard Hughes.

Đây là lần đầu tiên có hai nhà khoa học nữ cùng lọt vào trong giải thưởng danh giá này.

Như vậy, cả ba người Mỹ này đã vượt qua những ứng cử viên sáng giá khác như nhà khoa học người Canada là Ernest McCulloch và James Till, những người đã có công tìm ra tế bào gốc vào những năm 70, và từng giành giải Lasker danh giá cho nghiên cứu y học căn bản.

Giải Nobel Y học năm ngoái đã được trao cho nhà khoa học Đức Harald zur Hausen và hai nhà khoa học người Pháp Luc Montagnier và Francoise Barre-Sinoussi vì những nghiên cứu của họ về loại virus gây bệnh AIDS.

Như vậy là mùa giải Nobel 2009 đã chính thức khai màn với việc công bố giải Nobel trong lĩnh vực y học.

Ông Jack Szostak. Ảnh Reuters.

Sau giải Y học, các giải thưởng trong lĩnh vực vật lý, hoá học, văn học, hoà bình, và kinh tế sẽ lần lượt có chủ từ nay cho tới ngày 12/10.

Như mọi năm, giải Nobel Hoà bình vẫn được nhiều người chờ đón và mong đợi hơn cả. Được biết, Tổng thống Mỹ Barack Obama và Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy cũng xuất hiện trong danh sách đề cử.

Như thường lệ, các giải thưởng sẽ được được trao vào ngày 10/12 nhân kỷ niệm ngày qua đời của Alfred Nobel.

Khác với tất cả các giải trong các lĩnh vực y học, vật lý, hoá học, văn học hay kinh tế, giải Nobel Hoà bình 2009 sẽ được công bố vào ngày 9/10 tới tại Oslo của Na Uy, thay vì ở Stockhom, thuộc Thuỵ Điển.

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2009

Trịnh Phương Vũ Khúc!

Không xích sắt nào giày xéo nổi tự do

Không súng đạn nào bắn tan quyền dân chủ

Đâu thiên đường đâu địa ngục trần gian

Xin hãy để cho cuộc đời lên tiếng

Đôi dòng phụ họa với Hà Sĩ Phu về bài Trịnh Phương vũ khúc, bài thơ rất hay. Cảm ơn tác giả. HTMD

Trịnh Phương vũ khúc

Có chân nào như đôi chân Trịnh Phương

Từng băng băng trên đường chạy nước rút

Nhưng giữa một đêm tang thương Trung Quốc

Trên đường chạy Thiên An môn, về đích Tự do

Đôi chân Người đã thua

xích xe tăng của bầy quỷ ác

xông ra từ góc tối một “ Thiên đường”

xiết búa liềm trên máu thịt quê hương.

*

Sắt thép bạo quyền

Không nghiền nổi Trịnh Phương

Rồi những chiếc đĩa, những ngọn lao

Từ sức trẻ thần kỳ vẫn phóng ra đúng đích

Chí sắt đá tạo nên nhà vô địch

Những huy chương vàng trên một chiếc xe lăn.

Nhưng chẳng huy chương nào

giúp anh thoát khỏi những cuộc săn.

của những kẻ mệnh danh đồng chí !

*

Trớ trêu thế, anh dạt vào nước Mỹ

Nơi bị rủa là văn minh kỹ trị

Là hổ giấy, là quân thù,

là giẫy chết, không mồ chôn!

Với tình người và kỹ thuật đỉnh cao

đã chắp cho anh đôi chân giả mê hồn,

anh khiêu vũ như thuở nào nguyên vẹn.

Cuộc tái sinh nào không tươi màu ước hẹn

Đôi chân này, hỏi đôi cánh nào hơn ?

*

Thiên An môn ? Địa bất an môn ?

Vòi rồng kia dẫu rửa hết máu của Tự do

Không lấp được những chân người cự phách

Thấm vào đất, trầm tích như hóa thạch

Cho muôn đời biết lối đến yêu thương

*

Ta đứng đây , rộn rã nhạc muôn phương

Valse dịu và Tango quyến rũ

Đẩy man dại, cuồng si vào quá khứ

Khiêu vũ đi nào

Trịnh Phương…

Trịnh Phương…

HSP

Tuyển công chức Hà Nội!

Nhìn vào đề thi tuyển công chức ở Hà Nội mà cứ ngỡ như đây là một kì thi môn chính trị dành cho sinh viên. Thì ra trong tư duy của người tuyển dụng, hễ ai có đủ kiên nhẫn và can đảm ngồi "tụng" hết những gì trong đề cương ôn tập đều có thể trở thành một công chức tốt, trong sáng và "thanh lịch, văn minh" cả. Nếu sự thật đúng như thế thì quả là hồng phúc cho dân tộc, vì đâu cứ gì đến các vị công bộc của nhân dân tương lai này mới sành món học thuộc lòng mà hàng triệu thanh thiếu niên Việt Nam ai cũng có cái tư chất quí báu này cả, do đã được rèn luyện từ ngày đầu tiên đi học cho đến khi kết thúc bậc cao học. Thế mới thấy chuyện học thuộc đề cương ôn thi để trả bài là chuyện nhỏ, còn chuyện lớn hơn là tuyển được những bậc phụ mẫu chi dân có tài có đức thì không biết hiệu quả tới đâu, vì suy cho cùng chức năng của một cái máy cassette, dù cho nó là của hãng nào, Nhật hay Tàu, được chạy bằng năng lượng gì, pin, điện hay là ...cơm thì muôn đời nó vẫn chỉ có 2 chức năng là thu và phát thôi, ngoài ra không hề có khả năng "đột phá" nổi bất cứ việc gì, dù là nhỏ nhất. Lối tư duy tuyển dụng kiểu đó thì có lẽ chỉ có ở Việt Nam mới có và con người Việt Nam, vốn nổi tiếng cần cù chịu thương chịu khó vẫn sẽ tiếp tục nhồi nhét vào bộ não vốn đã không còn khả năng tư duy độc lập nữa những bài tủ mà người ta gà sẵn để có thể trở thành một công chức tốt, thật đơn giản!

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2009

Trơ trẽn!

Phật giáo Việt Nam sau năm 75 đang phải chịu một pháp nạn lớn chưa từng thấy. Trong khi sức khỏe, sự nghiệp tu hành của 400 tăng ni trẻ ở Bát Nhã đang chơi vơi chưa biết ra sao, trước sức ép của chính quyền và đáp côn đồ được bảo kê thì lãnh đạo GHPGVN hoàn toàn im hơi lặng tiếng, tỏ rõ quyết tâm hành trì nghiêm mật pháp môn "im lặng như hèn nhát" thì nay các vị thầy tu quốc doanh này lại bày trò tuyên dương công đức này nọ cho ban tôn giáo chính phủ, thật là một việc làm trơ trẽn và lố bịch chưa từng thấy. HTMD



Tuyên dương công đức ông Nguyễn Thế Doanh - Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ

02/10/2009 20:13 (GMT+7)
Kích cỡ chữ: Giảm Tăng

(GNO-Hà Nội): Ngày 30-9-2009, tại Trụ sở TƯGH, GHPGVN đã trọng thể tổ chức lễ Tuyên dương công đức ông Nguyễn Thế Doanh - Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ và tặng quà lưu niệm, để ghi nhận công đức của ông trong suốt quá trình hoạt động công tác Phật sự thời gian qua, giúp GHPGVN phát triển vững mạnh.

HT. Thích Thanh Tứ - Phó Chủ tịch Thường trực HĐTS, HT. Thích Thiện Nhơn – Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký HĐTS, TT. Thích Thanh Nhiễu – Phó Chủ tịch HĐTS, TT. Thích Gia Quang - Phó Tổng thư ký HĐTS, Chánh văn phòng I TƯGH cùng chư tôn đức Uỷ viên HĐTS, văn phòng I đã quang lâm chứng minh và chúc mừng. Tới dự, ngoài ông Nguyễn Thế Doanh - Trưởng ban tôn giáo Chính phủ còn có ông Bùi Hữu Dược - Vụ trưởng Vụ Phật giáo, Ban Tôn giáo Chính phủ cùng các chuyên viên trong Ban tôn giáo và các cơ quan chức năng đoàn thể.

Tại buổi lễ, TT. Thích Gia Quang đã công bố quyết định tuyên dương công đức cho ông Nguyễn Thế Doanh. Nhân dịp này, HT. Thích Thanh Tứ bày tỏ sự cảm ơn chân thành đối với Ban tôn giáo Chính phủ nói chung và ông Trưởng Ban tôn giáo đã luôn tạo điều kiện giúp đỡ cho GHPGVN phát triển hội nhập trong thời đại mới.

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2009

Tâm thư thiền sư Nhất Hạnh gửi chủ tịch nước

Cái này gọi là tâm thư cũng được, huyết thư cũng được. Thiền sư Nhất Hạnh đã phải lên tiếng kêu gọi người đứng đầu đất nước ngăn chặn cái hành động "trái chống luân thường đạo lý" đang diễn ra tại mảnh đất hình chữ S với hơn 4.000 năm dựng nước và giữ nước, với hơn 2.000 năm Phật giáo tồn tại và phát triển. Hơn 40 năm trước, chính thể Ngô Đình Diệm sụp đổ mà lý do chủ yếu là do họ đã (dám) đàn áp Phật giáo, và tác phẩm Việt Nam Phật giáo sử luận của thiền sư cũng dừng lại ở cột mốc lịch sử đó. Không biết các vị lãnh đạo Việt Nam ngày nay có muốn bổ sung thêm một chương mới cho lịch sử Phật giáo nước nhà?! HTMD

Thư của Giáo sư Nguyễn Lang gửi Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết

New York ngày 30 tháng 9, 2009
Kính thưa Chủ tịch,

Tôi không biết hiện giờ Chủ tịch đang ở đâu, nên nhờ mạng Phù sa gửi một bản thư này đến Chủ tịch. Đây là một tiếng chuông chánh niệm. Cửa Phật là cửa rộng, những lúc hiểm nguy ai cũng có quyền tới nương nhờ. Ngày xưa trong Cách mạng chống Pháp, hàng ngàn chiến sĩ cách mạng đã từng tới ẩn náu tại chùa và các thầy các sư cô luôn luôn tìm mọi cách để đùm bọc và che chở. Bây giờ đây cảnh sát và công an của Chủ tịch đã đánh bật 400 thầy và sư cô ra khỏi chùa (Tu Viện Bát Nhã ở Bảo Lộc) và các vị ấy đã tìm tới tỵ nạn nơi một chùa khác (chùa Phước Huệ ở Bảo Lộc). Hiện thời cảnh sát và công an của Chủ tịch lại đang vây quanh chùa Phước Huệ buộc các vị xuất gia ấy phải ra khỏi chùa trong đêm nay. Các vị cảnh sát và công an này chắc hẳn không phải là con cháu của Cách mạng. Tôi xin Chủ tịch kịp thời ngăn chặn hành động trái chống luân thường đạo lý này.

Trân trọng cảm ơn Chủ Tịch.

Nguyễn Lang
Tác giả Việt Nam Phật giáo sử luận

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

Chuẩn bị quốc khánh?!





Cái này gọi là chuẩn bị cho quốc khánh?! Nếu không phải thế thì các quốc gia lân bang nên lo đi là vừa!

Bát Nhã ngày xưa!



Bát Nhã ngày xưa, ngày thanh bình còn có mặt!

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2009

Quặn đau vì Bát Nhã!

Vậy là cuối cùng những ai muốn trục xuất 400 tăng ni đang hành trì pháp môn Làng Mai tại tu viện Bát Nhã, Bảo Lộc, Lâm Đồng cũng đã đạt được mục đích của mình. Trong một trận chiến không cân sức giữa gậy gộc và từ bi thì cái thiện đã phải tạm thời nhường bước. Đây có thể là một "chiến thắng" tạm thời của vô minh và lòng sân hận, nhưng sẽ là một vết thương tâm linh không dễ gì hàn gắn được. Hình ảnh Việt Nam giờ đây đang trở nên rất tồi tệ trong mắt các tổ chức nhân quyền trên thế giới, chỉ có người dân Việt Nam là không ai hay biết chi cả nhờ vào một sự im lặng tuyệt vời của 700 tờ báo trong nước, thật là một sự "đồng thuận" cao độ. Dẫu biết rằng cái gì có hình tướng thì rồi cũng sẽ phải bị hủy hoại theo thời gian, cũng sẽ phải chịu sự chi phối của vô thường, nhưng nhìn thấy cảnh một tự viện xinh đẹp, khang trang như thế mà giờ đây chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát thì sao không khỏi đau lòng. Chùa chiền hư thì có thể xây dựng lại, nhưng để gây dựng lại một hình ảnh Bát Nhã bình yên như ngày nào thì có lẽ là một mơ ước xa vời. Tiếc thay cho công sức của thiền sư Nhất Hạnh và tăng thân Làng Mai, tiếc thay cho cơ hội được hưởng thụ một nền đạo đức cao đẹp của giới trẻ, tiếc thay cho sự vô cảm của con người nhất là những người đang nắm trong tay quyền lực, những người đang ngày đêm rao giảng về một nền dân chủ giả cầy của chính thể!

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009

Lý sự về cái đít!

Từ cổ chí kim, nhân loại vẫn cứ lầm tưởng bộ não là cơ quan duy nhất biết tư duy trong cơ thể, nó chỉ huy và chi phối tất cả các bộ phận khác. Thế nhưng một khám phá mới đây đã cho thấy điều đó không đúng mà một bộ phận khác ít ai ngờ đến mới là tổng tư lệnh tối cao. Chắc ai cũng tò mò muốn biết đó là bộ phận gì mà quan trọng vậy, quả tim chăng? vì quả tim ngoài chức năng bơm máu ra còn là biểu tượng của tình yêu, tình lang thang, tình mơ mộng, tình quằn quại gì đó đủ thứ. Câu trả lời là không phải. Vậy là thận, gan, phèo phổi, ruột già, ruột non vv và vv chăng. Cũng không phải!. Bên trong không phải thì tìm bên ngoài, chắc là đôi mắt rồi vì mắt là cửa sổ tâm hồn mà. Ngày xưa chẳng phải vì những ánh mắt (một mí vì là ba tàu) của các Tây Thi, Điêu Thuyền, Chiêu Quân mà khiến quách đổ thành xiêu, cha con choảng nhau, anh hùng mạt vận à. Cũng không phải. Rốt cuộc câu trả lời đưa ra khiến mọi người ngạc nhiên thiếu điều muốn té ghế, đó là cái đít. Vâng, chính xác là cái đít! Vì nó có trí khôn và lòng ham muốn đặc biệt lớn nên khi muốn ngồi lên cái ghế nào thì nó sẽ ra lệnh khiến thằng chủ của nó phải khốn khổ tìm đủ trăm phương ngàn kế, chạy chọt lo lót, thượng đội hạ đạp, khom lưng quì gối, dương đông kích tây, ném đá giấu tay, thừa gió bẻ măng, tát nước theo mưa, vắt chanh bỏ vỏ, qua cầu rút ván vv và vv ôi thôi đủ hết, nhiều chiêu "độc" mà trong Binh pháp Tôn tử còn chưa có được đem áp dụng để đạt cho bằng được mục đích. Mà nào đâu đã xong, khi ngồi được lên ghế rồi thì người ta mới phát hiện đít còn có một ưu điểm siêu phàm khác là ...nhớ dai. Khi nó đã "mến" ghế rồi thì chết cũng không buông, mặc cho thằng chủ nó tuổi cao sức yếu, cái đầu học bổ túc dăm ba chữ không còn tư duy nỗi nữa, phạm sai lầm nghiêm trọng hết bị cảnh cáo đến khiển trách, kiểm điểm riết đến cái mặt dày như mo cau nhưng nó vẫn không chịu buông. Thiệt là một sự kiên nhẫn siêu phàm. Ngẫm kĩ hóa ra cái đít mới giúp ta phân biệt giữa bậc thánh nhân với người phàm chứ không phải cái đầu. Thánh nhân khi cần thì ở, hết việc đi ngay, thong dong tự tại không bao giờ nhớ ghế, ngay cả ngai vàng cũng bỏ, còn bọn phàm nhân thì đấu đá nhau chết bỏ chỉ vì một cái ghế trưởng phòng, trưởng khu phố, thậm chí là trưởng ấp.
Một vài dòng lý sự cùn, mong giúp bà con " mua vui cũng được một vài trống canh".
PS. Người viết nghĩ ra bài này bằng cái đầu, chứ không phải cái đít. HTMD

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2009

Ông "Đột Phá"

Đọc bài thơ châm biếm của ông Thái Hữu Tình tức cười quá xá, duy chỉ có câu cuối thì buồn 5 phút vì dù gì mình cũng cầm tinh con khỉ, mà mình đâu có phá! HTMD

Ông "Đột Phá"

Tiến sĩ giấy ơi

Tôi gọi ông là “ông đột phá”

Đột vào đâu, và phá cái gì?

- Đột vào nơi bày toàn những ghế

Phá nơi nào cất giữ lương tri !

Thân giáp bảng sinh từ mảnh giấy

Bụng to đùng, đầu nhỏ tí ti

Khốn nạn dân lành được ông cưỡi cổ

Như cưỡi rùa bái tổ vinh quy.

“Trăm phần trăm đều là Tiến sĩ”

Ủy ban thế ấy Ủy ban gì?

Học đòi “đột phá tư duy”

Khỉ “đột” nó “phá” thì nguy giống nòi.

20-9-2009
Thái Hữu Tình

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

Tỵ nạn giáo dục!

Đọc bài này của tác giả Dạ Ngân thấy đúng quá. Trước giờ hình như chỉ mới có tỵ nạn chính trị, chắc sắp tới phải đột phá thêm nhiều kiểu tỵ nạn khác cho nó phong phú, kiểu như tỵ nạn tôn giáo, tỵ nạn phản biện, tỵ nạn mặc áo (có logo nhạy cảm), và tỵ nạn ...viết blog.
HTMD

Tỵ nạn giáo dục

Đứa trẻ mới 5 tuổi, đi mẫu giáo về, tối đã phải đi học thêm. Học để làm gì? Có trời mới biết nhưng mà cha mẹ em này nhìn vào cha mẹ em khác mà âm thầm đua nhau. Học để khi vào lớp Một, con mình hiển nhiên nổi trội hơn con cái những người không có điều kiện học thêm. Và chuyện học thêm ở đâu mới thật nan giải. Nhưng đã tìm thì phải ra, bởi ở đời, khi người ta đã muốn thì người ta sẽ có cách. Các cô giáo dạy lớp Một có tiếng nhất định sẽ đắc hàng. Ở Hà Nội mùa học trước thềm lớp Một đúng vào những ngày nóng bức nhất. Không ít cô lớp Một mua được đất riêng nhưng dù nhà lầu đi nữa thì hàng trăm em bé cũng phải chịu cảnh "xếp cá mòi" vào những giờ thông tầm giữa hai buổi học. Tuổi thơ của trẻ con Việt Nam nói chung bị thun lại một cách dị thường là vì ngay từ khi lớp Một, các em đã phải hy sinh cho thành tích của ngành giáo dục.

Bắt đầu một cuộc chạy trường mất ăn mất ngủ. Chém cha những gã nào nghĩ ra trường điểm trường chuyên, không ít phụ huynh đã nguyền rủa như vậy nhưng họ không trốn được cảnh chạy trường. Ở Hà Nội đất thần kinh, nhiều người giàu và cũng nhiều người quan niệm sống chết cho việc học của con nên họ đã phải chuẩn bị hàng xấp dollar để con mình được vào lớp Một sáng chói. Và cũng từ đó cả nhà cùng thức khuya dậy sớm với con em như thể đi cày. Phải trừ hao thời gian cho nạn tắc đường, phải ăn sáng hộc tốc, phải xếp hàng vào lớp sớm để còn rèn luyện thân thể. Và học, học cả hai buổi mà về nhà vẫn còn hàng đống bài phải học cho xong! Một bài tập ở nhà trong học kỳ I cho học sinh lớp Một có nội dung sau: " Hãy viết 10 điều nên và 10 điều không nên về việc giữ gìn vệ sinh lớp học". Một đứa trẻ 6 tuổi phải nghĩ ra 20 điều nên và không nên cho chuyện giữ gìn một phòng học chỉ có mấy bức tường, mấy cửa sổ, mấy dãy bàn ghế và một tấm bảng ư? Cả nhà xúm vào cùng làm bài với em đến khuya mà vẫn không đủ 10 điều cho mỗi cột. Nên và không nên thì khác gì nhau, đã nên rồi thì đừng bắt không nên nữa mới đúng là giáo dục chứ! (Tương tự kiểu giáo khoa thư giáo điều như vậy còn có đề ngoại khoá cho học sinh lớp Bốn: "Hãy viết cảm nhận của em về trận Điện Biên Phủ trên không?". Một học sinh lớp 12 còn không kham nổi loại đề như thế, nữa là.

Chuyện trồng người ở nước ta viết bao nhiêu cũng không hết sự ngô nghê, lạc hậu buồn cười, nhưng nói thì dễ thành "Biết rồi khổ lắm nói mãi!" Nhưng đây là chuyện hệ trọng còn hơn cơm áo, bởi vì gia đình nào cũng có người liên quan đến việc học. Hơn nữa, người Việt Nam ta còn có câu "nhất con nhì của" và tinh thần hiếu hiọc của người Việt thì đã được cả thế giới ghi nhận chứ không phải dân mình tự xưng. Chừng như các nhà vĩ mô, các vị chức sắc và cả các thầy các cô cũng biết rõ điều đó nên bộ máy ngành giáo dục đã tận dụng tối đa sự xả thân của phụ huynh cho việc học của con em họ. Ở vị thế bị trấn lột, bị tung hứng, các bậc phụ huynh biết rõ mình đang là miếng mồi nhưng không phải ai cũng có điều kiện để thoát ra.

Xin đừng tưởng những người có ăn có để ở thành phố đang thoát ra bằng cách cho con vào các trường quốc tế tại chỗ hay đi du học. Quả là với các loại trường quốc tế tại chỗ, học sinh đã được học ngoại ngữ tốt hơn, được thụ hưởng điều kiện học hành ưu thế hơn và được giảm tải với chương trình của Bộ giáo dục. Nhưng để đổi lấy những điều đó, cha mẹ của các em đã phải dập mặt kiếm tiền, mà để có đồng tiền sạch ở xứ ta, nào dễ. Với những em phải du học sớm, cho dù các em được hít thở mọi thứ nhưng cái giá cho chính các em cũng không phải nhỏ. Đó là sự cắt rời cha mẹ ở tuổi vị thành niên, sự đứt gãy văn hoá truyền thống và tiếng Việt, những điều làm nên một người Việt Nam thực sự hương vị ở tương lai.

Lợi bất cấp hại nhưng càng ngày càng có nhiều người đã bấm bụng cho con mình có được môi trường học hành không vẩn đục. Gầm kỹ, dù vào trường quốc tế tại chỗ hay bằng mọi cách cho con cái đi ra nước ngoài, với người Việt của thời điểm này, nhất định đó không phải từ ý thức vọng ngoại mà thuần tuý là một cách tỵ nạn mà thôi. Chắc không nhiều những nơi trên trái đất này người ta tiễn người nhà của mình đi học bằng nỗi ngậm ngùi: tôi không phản quốc, tôi không sính ngoại, tôi không chơi tiền, tôi chỉ muốn con mình được một chữ học đúng nghĩa.

Hai bài phản biện "bom tấn" dành cho ông Lê Anh Sắc

Hôm nay đồng thời có 2 bài phản hồi về ý tưởng "đột phá" của ông TS. Lê Anh Sắc. Bài thứ 1 của GS Nguyễn Văn Tuấn "Những ngộ nhận về học vị tiến sĩ" và bài thứ 2 của TS Nguyễn Quang A với tiêu đề rất "quyết liệt" "100% công chức cấp cao là Tiến sĩ thì dân ta đi ăn mày!". Hi vọng 2 quả bom tấn này sẽ làm ông "chiên viên cao cấp" của Sở Nội vụ Hà Nội tỉnh ngộ, nếu như ông thực sự cầu thị và cũng mong rằng từ rày về sau ông Sắc nên chăm chú hơn vào công việc quản lý hành chính của mình để cho dân nhờ, không nên đề xuất ra những siêu ý tưởng như thế nữa. Mong lắm thay!

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009

Khắc tên 16000 tiến sĩ, xin can - xin can

Đang có phong trào tiến sĩ hóa văn phòng và nhà nhà làm tiến sĩ, nhân dịp đọc bài này trên Tuần Việt Nam thấy hay quá. HTMD

Khắc tên 16 nghìn tiến sỹ - xin can, xin can!

Tôi tin rằng, những nhà khoa học thật sự của Việt Nam không ai muốn nằm cạnh những tiến sỹ “ngoại giao” hay “mua bán”. Họ thà làm viên sỏi lát đường cho người nghèo đi cắt lúa hơn là có tên trên bia đá để phủ bụi thời gian.

Một đêm thức dậy, "đường đời mở rộng"

Người viết bài này có bằng PTS ở Đông Âu, đề tài về tự động hóa văn phòng, dùng máy vi tính thiết kế hệ thống lập lịch tự động. Nếu ai dùng Lotus Notes hay các loại lịch trên internet của Google, Yahoo và so sánh hệ thống tôi xây dựng cách đây 20 năm sẽ nói đó là mớ…giấy lộn.

Luận án được đóng gáy vuông, hơn trăm trang, trông rất được. Về nước nộp cho thư viện quốc gia một cuốn. Nhưng hình như nó đã bị mối xông hoặc bán cho hàng rong gói xôi. Vài năm trước đến xin lại, không thấy nữa.

Thú thật, tôi nhẹ cả người. Nếu ai không may tìm thấy để tham khảo cũng không sợ vì “biết mình là ai?”. Nhưng tôi biết chắc “tôi tên là gì”. Bạn đọc biết tôi sợ nhất cái gì không? Sợ đọc luận án PTS của chính bản thân (!).

Bằng đỏ được gói trong giấy bóng, cất trong két sắt. Thỉnh thoảng lôi ra ngắm hay mang về cho mẹ già ở quê khoe làng xóm. Cậu sinh viên nhà bên cạnh nhìn thấy vài lần, thản nhiên hỏi: “Chú mua hết bao nhiêu?”.

Tôi không mua bằng. Vì mối quan hệ ngoại giao giữa nước ta và bạn nên Hội đồng khoa học hàn lâm “thương” người Việt Nam đánh Mỹ, cần nhiều tiến sỹ về xây dựng đất nước. Tôi biết rõ các viện sỹ bạn đã ưu ái bỏ phiếu “đồng ý”, giúp tôi nên danh giá và họ hàng được tiếng thơm.

Cái bằng PTS “ngoại giao” ấy cũng giúp được nhiều việc. Đến hội nghị được giới thiệu “đây là PTS toán lý X”, rất oách!

Rồi một đêm thức dậy, tôi…thành Tiến sỹ vì quốc gia quyết định “không còn học vị PTS”. Đường đời càng mở rộng.

Nhưng thật không may, cái bằng ấy giúp chút danh tiếng nhưng không có miếng. Trình độ có hạn nên đành đổi nghề, đi dạy học kiếm tiền. Thấy tổ chức nước ngoài thi tuyển, tôi đánh liều gửi đơn. Họ nhận vì may mắn trong CV đã không đề Ph.D. Nếu không bị liệt vào loại “over qualified - trình độ quá cao”.

Làm việc một thời gian, nhiều người biết tôi có bằng cấp nên thi nhau gọi đùa “Dr. X” dù tôi chỉ là anh chàng quản trị mạng máy tính. Tôi đã “lạy như tế sao”, xin họ bỏ chữ Dr.

Người ta xứng đáng là tiến sỹ nếu làm trong lĩnh vực đó nhiều năm, có kết quả nghiên cứu được thừa nhận, các trường mời giảng dạy, ứng dụng rộng rãi trong thực tế hoặc ít nhất có các bài báo đăng ở các tạp chí nổi tiếng.

Còn tôi, cái bằng kia đã vứt xó. Bao nhiêu năm nay không có bài báo nào, sống bằng quá khứ “nhầm lẫn” của hội đồng khoa học nước bạn trời Âu.

Xin can, xin can...

Mấy hôm nay nghe chuyện nước ta dự định thành lập Trung tâm bảo tồn di sản tiến sĩ Việt Nam thời hiện đại. Họ định dành mười mấy hecta cho “Văn Miếu” khác, ghi danh các tiến sĩ thời nay, có cả rùa đội bia đá khắc tên các nhà khoa học.

Tôi thấy run. Đàng hoàng là tiến sỹ, tên mình có thể được xét. Bà mẹ già 88 tuổi nghe tin này, sợ cụ không qua khỏi…vì mừng. Vì thế, tôi “cắn cơm cắn cỏ”, lạy các chư vị đừng cho tôi lên lưng rùa vì muốn mẹ tôi sống trăm tuổi.

Để đưa đất nước đi lên như ngày hôm nay, chúng ta có rất nhiều nhà khoa học thực sự giỏi, đóng góp rất lớn cho phát triển, xóa nghèo và bảo vệ đất nước. Họ xứng đáng có bia đá như các vị trạng nguyên thuở trước.

Những tên tuổi lớn như Tạ Quang Bửu, Tôn Thất Tùng, Trần Đại Nghĩa, Lương Định Của hay vài chục người khác nên được khắc ngay vào văn bia Quốc Tử Giám. Nhưng khắc tên 16 nghìn tiến sỹ thì thật khủng khiếp.

Tôi lo thần Kim Qui mang trên vai cả tài sản trí tuệ …rởm. Sự dối trá, nhất là dối trá trong khoa học, sẽ nặng như Ngũ Hành Sơn. Mai của các cụ rùa sẽ gẫy, bia sẽ đổ. Thế hệ tương lai mất công khuân đá để…làm đường.

Những năm cuối 1980, tôi còn nhớ phong trào làm hồ sơ phong giáo sư. Có người ra sức tìm các bài báo đăng đâu đó, rồi những bài đứng chung tên được chia chác. Chủ trì đề tài quốc gia được thêm vài điểm dù ông ta chỉ lĩnh tiền “chủ trì nhưng không làm gì”. Họp tổng kết, ông thường ngồi trên bàn đầu, nơi ống kính TV dễ bắt nhất. Tôi cứ tưởng tượng lúc xét lên bia đá trong Văn Miếu mới sẽ diễn vở kịch tương tự. Dám chắc, ông ta lại đòi ra mặt tiền của dãy bia.

16 nghìn tiến sỹ với 16 ngàn bia và rùa, kể cả công nổ mìn, đục, đẽo, khắc trên đá chắc đủ làm một con đường 16 km cho một vùng quê nghèo Hà Tĩnh hay Hà Nội mở rộng. Gọi đó là “Đường Tiến sỹ Việt Nam” sẽ được người đời nhớ lâu.

Tôi tin rằng, những nhà khoa học thật sự của Việt nam không ai muốn nằm cạnh những tiến sỹ “ngoại giao” hay “mua bán”. Họ thà làm viên sỏi lát đường cho người nghèo đi cắt lúa hơn là có tên trên bia đá để phủ bụi thời gian.

Vốn ghét sân golf, vì nước mình còn nghèo, nhưng tôi xin chuyển mục đích sử dụng mười mấy hecta đất cho thể thao “lỗ” thay vì dùng cho “Văn Miếu” đương đại. Hoặc kinh phí ấy dùng cho thi hoa hậu cũng thú vị, dù tôi không thích trình diễn áo tắm. Hoa hậu “rởm” về học lực nhưng chân dài và các vòng 1-2-3 của các nàng lại rất “thật”.

Về khoa học, công trình “rởm” biến thành tai họa “thật” cho người nghèo. Lịch sử nhầm lẫn trên "bia đá" dễ trở thành “bia miệng” cho đời sau.

Nhà văn hóa Nguyên Ngọc đã “xin can” trên báo Tia sáng (03/10/2008), trí thức Việt kiều Trần Hữu Dũng cũng viết đùa “Xin can, xin can” khi biết tin này.

Biết không thể khuyên người khác, tôi chỉ biết tự can…mình.

Dàn đồng ca!


Một bên đứng chửi, một bên ngồi tụng kinh, thật là một dàn đồng ca có một không hai, thiệt hay. Xứ mình đâu thiếu chuyện lạ để xem.

Vịnh tiến sĩ giấy

Vịnh Tiến sĩ giấy

Rõ chú hoa man khéo vẽ trò,
Bỡn ông mà lại dứ thằng cu.
Mày râu mặt đó chừng bao tuổi,
Giấy má nhà bay đáng mấy xu?
Bán tiếng mua danh thây lũ trẻ,
Bảng vàng bia đá vẫn nghìn thu.
Hỏi ai muốn ước cho con cháu,
Nghĩ lại đời xưa mấy kiếp tu.

Cũng cờ, cũng biển, cũng cân đai,
Cũng gọi ông nghè có kém ai.
Mảnh giấy làm nên thân giáp bảng,
Nét son điểm rõ mặt văn khôi.
Tấm thân xiêm áo sao mà nhẹ?
Cái giá khoa danh thế mới hời!
Ghế chéo, lọng xanh ngồi bảnh chọe,
Nghĩ rằng đồ thật hóa đồ chơi
******************************

“Nghĩ mình lại gớm cho mình nhỉ,
Thế cũng bia xanh, cũng bảng vàng” (Tự trào – Nguyễn Khuyến)

Đến như cụ Tam Nguyên Yên Đỗ mà còn tự trào như thế thì bậc hậu sinh sao dám vênh vang. Cày hết cơm hết gạo mà nhiều lúc còn thấy thẹn với sự ngu dốt của mình, sao dám nghĩ đến chuyện "phát kiến", "đột phá". Mịa, cứ cái kiểu đi tham quan nước ngoài như cưỡi ngựa xem hoa rồi về sáng tạo (tối dẹp) thì nguy quá, xin can, xin can!

Chuyện ghi được ở một quán nhậu

Buổi tối tại một quán nhậu đông đúc náo nhiệt, mọi người ăn uống ồn ào.

Có hai ông ngồi ở một bàn khuất góc quán, cả hai mặt đã bắt đầu đỏ gay. Họ đang nói chuyện gì không biết. Chợt ông mặc áo trắng nói:

– Tụi lãnh đạo bây giờ nhiều đứa xấu xa, tồi tệ như chó!

Ông mặc áo xanh bỗng nổi khùng, lên tiếng:

– Tôi phản đối cái lối nói xúc phạm, bôi bác của anh.

– Nhưng mà tôi nói đúng!

– Anh nói sai rồi!

– Tôi nói đúng!

– Anh nói sai! …

Cả hai bắt đầu to tiếng và có dấu hiệu sắp xảy ra xô xát. Thực khách xung quanh thấy vậy chạy lai can gián, một người hỏi:

– Có chuyện gì mà hai ông bạn phải to tiếng với nhău như vậy? Có gì thì cứ từ từ mà giải quyết với nhau.

Ông áo xanh:

– Ông ấy nói lãnh đạo bây giờ tồi như chó … Nói như vậy là rất xúc phạm nên tôi gây…

Một giọng nói nho nhỏ trong đám đông :

– Nói vậy là đúng chứ còn xúc phạm cái gì?

Ông áo xanh:

– Xúc phạm con chó của tôi !!!

Ảnh vui trong tuần

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2009

Nghĩ gì về bài "Tôi thấy thực sự phải dùng roi vọt trong trường học"

Học xong bài này mới thấy ngán cho "trình độ" của một người tự nhận mình là giáo viên. Không biết ông này được đào tạo như thế nào mà có những quan điểm không giống ai như thế. Hãy xem ông ấy nói gì.

Hiện nay báo chí có nói rất nhiều đến vấn đề thầy đánh trò. Nhưng tôi nghĩ, họ chỉ nêu được một mặt của vấn đề.

Bản thân tôi công nhận là có chuyện đó. Nhưng các bậc phụ huynh cũng không nên chiều con một cách thái quá.

Điều này sẽ đi ngược lại nguyên tắc giáo dục đạo đức. Con cái của chúng ta từ đó sẽ coi thường giáo viên.

Mà đã coi thường giáo viên thì bố mẹ của chúng sẽ bị đối xử như thế nào sau này?

Trước hết, ông đã đồng nhất chuyện đánh học trò với "nguyên tắc giáo dục đạo đức" như vậy theo ông giáo dục tất yếu phải đi đôi với bạo lực, roi vọt thì đó mới đúng theo đạo đức. Có thể ông bị ảnh hưởng bởi quan niệm dân gian của ông bà tổ tiên"Thương cho roi cho vọt" và tôi hình dung rằng ngày xưa đi học ông cũng đã bị ăn đòn nhiều lắm. Xin thưa lại với ông, quan niệm của nhà Nho tôn vinh 3 hạng người trong xã hội là Quân, Sư, Phụ là một quan niệm đúng đắn, nhưng một ông thầy muốn được học trò tôn vinh thì phải dựa vào đạo đức của mình (mà các nhà nho luôn làm được như thế), vì họ luôn sống theo thuyết Chính Danh: Quân Quân - Thần Thần - Phụ Phụ - Tử Tử. Chỉ cần làm được điều ấy thì ai cũng có thể được kính trọng, roi vọt để làm gì?

Tiếp theo ông lại đánh đồng tiếp việc coi thường giáo viên dẫn đến việc coi thường bố mẹ. Vậy thì thưa ông, những đứa trẻ sẽ nghĩ về cha mẹ nó như thế nào nếu đẩy nó vào trong một môi trường sư phạm đầy roi vọt, nhất là ở những lớp đầu cấp, ông có nghĩ chúng sẽ bị tổn thương và trở nên ngán sợ trường lớp hay không?! Còn nếu ông đánh những học sinh lớn hơn, nhất là ở độ tuổi mới lớn (lớp 8-9), chúng sẽ còn xấu hổ và mặc cảm với bạn bè đến mức nào

Ông viết tiếp

Thử hỏi nếu trong trường, trong lớp học có học sinh cá biệt mà các biện pháp kia không có hiệu quả thì các bạn sẽ giải quyết như thế nào?

Các thầy đánh học trò nhằm mục đích gì?

Cũng có con đi học, là phụ huynh, nhưng tôi sẽ không có phản ứng gì nếu thầy giáo của con tôi làm như thế.

Ngược lại, tôi còn rất ủng hộ. Có như vậy, con tôi mới tiến bộ được.

Ông đặc biệt nhấn mạnh việc dùng roi vọt đối với học sinh cá biệt, tôi xem đây là một sai lầm rất lớn của ông. Thông thường, một học sinh cá biệt có thể là một đứa trẻ bị chứng tâm thần nhẹ hoặc xuất thân từ một gia đình có hoàn cảnh đặc biệt, bạo hành nên chúng trở nên tự ti so với bạn bè hoặc có xu hướng nổi loạn. Nếu một đứa trẻ đã bị bạo hành trong gia đình mà khi đến lớp còn bị thầy cô đánh đập thì em sẽ ra sao, ông có nghĩ đến điều đó không. Hay ông vô cảm rồi, chỉ biết đánh và đánh thôi. Tôi có lý khi nghĩ rằng ông đã vô cảm rồi vì ông đã "không có phản ứng gì nếu thầy giáo của con tôi làm như thế". Thầy giáo đâu phải là thánh, vẫn có đầy rẫy sai lầm, sân si đấy chứ. Ông có dám chắc rằng thầy luôn đúng không, hay sẽ có ngày thầy đem cả những chuyện bực bội ở nhà lên bục giảng, và những đứa trẻ sẽ là nạn nhân.

Nhân dân ta có truyền thống tôn sư trọng đạo. Truyền thống này đã có từ ngàn đời nay và chắc chắn rằng nó sẽ đi suốt theo chiều dài phát triển của dân tộc.

Tại sao chúng ta không phát huy truyền thống đó mà lại đi ngược lại?

Những bậc phụ huynh đáng kính kia sẽ nghĩ sao về vấn đề này?

Nguyên nhân của vấn đề này là hiện nay phụ huynh của chúng ta quá thương con, quá chiều con.

Tuy nhiên, các thầy cô giáo cũng nên sử dụng phương pháp này đúng lúc, đúng chỗ và đúng đối tượng.

Ông viết về truyền thống tôn sư trọng đạo của dân tộc, về ý niệm "tôn sư" của ông thì đã rõ, còn "trọng đạo", đạo là "lẽ thật" vậy thì việc dùng roi vọt để ép người khác đi theo lẽ thật của mình hay của bất kì ai khác liệu có đi ngược với xu thế dân chủ và tôn trọng con người hay không?

Sau khi nói dông dài thì ông cũng có lưu ý "nên sử dụng phương pháp này "đúng lúc, đúng chỗ, đúng đối tượng", tôi thì nói rằng nếu sử dụng bạo lực thì luôn là "sai lúc, sai chỗ và sai đối tượng". Tinh thần Bất bạo động và Từ bi phải luôn được nêu cao, nhất là trong học đường.

Vài lời viết cho ông thầy giáo Vũ Đình Văn, tôi không biết có bao nhiêu phần trăm giáo viên sẽ đồng ý với cách suy nghĩ của ông. Nếu đó là số đông thì nguy hại quá...

Hải Âu và biển


Đây là bài thơ của anh Trần Tình, chép lại làm tư liệu. HTMD

Hải Âu và biển

Khi yêu nhau anh hứa
Duy một điều quá khó:
Viết tặng em thơ tình
Em, Hải Âu và biển

Nơi nắng gió bạt ngàn
Em, cô giáo trường làng
Đêm về bên giáo án
Vun đắp những mầm xanh

Mũi Né cát trắng bờ
Đồi Hồng đêm còn thức?
Phan Thiết thôi rạo rực
Cà Ty ròng trôi xuôi

Tình thơ viết dang dở
Chim trắng sang xứ người
Cho tan tác nữa đời
Tình mồ côi, biển bạc

Xưa trẻ xa trường cũ
Em hờn mát quên đò
Nay thuyền hoa, bến mới
Em còn nhớ bến xưa?!

Chia tay lòng nguyện hứa
Chôn chặt nỗi nghẹn ngào
Nay một nỗi dâng trào
Tình em trong mắt biển

Thơ tình nay anh viết
Cho trọn ước lời thề
Để từng đêm não nề
Anh nằm nghe sóng biển

Nơi phương trời cách biệt
Anh nhớ mãi muôn đời
Nhớ sóng mắt, nụ cười
Em, Hải Âu và biển...

Trần Tình, 18/9/2009, ĐH Gembloux, Bỉ